Ký ức trắng.

 



            Có một bờ lau trắng luôn ẩn hiện trong tôi   bờ lau của một thời xa xôi xuân trẻ. Ngày ấy tôi cùng chị TC đến nhà chị MH nhân cuối tuần. Hai chị chuyện trò cùng nhau còn tôi cứ thơ thẩn lan man... chợt nhìn thấy phía xa xa trước nhà chị MH có cả một bờ lau trắng toát rực dưới ánh chiều đang phất phơ ngả nghiêng đùa theo gió. Nét đẹp trinh nguyên pha lẫn chút hoang dại bất cần từ những cọng lau thẳng cao mà mềm mại cuốn hút tôi đến nỗi tôi cứ thế đi thẳng về phía đam mê.


            Đường chông chênh đầy thử thách đôi gót chân cô gái thị thành tôi cầm đôi giầy trên tay và cố bám víu đất dưới chân mình một cách bướng bỉnh. Tôi nhủ lòng phải chạm và hái bằng được "nét đẹp trinh trắng" đang phơi mình đầy quyến rủ dưới bầu trời lộng gió và phải thật lâu tôi mới đến được nơi mình đang khao khát. Thế nhưng tôi không cách nào tìm được bông lau có sắc trắng như tôi đã nhìn từ xa và mơ ước vì khi đến gần những bông lau đều chung sắc trắng ngà. Lau vẫn thế vô tư lượn sóng quanh tôi còn tôi cứ thẩn thờ như vừa đánh mất một điều gì không rõ.


            Tôi hái một bó lau và quay về những bông lau không hề lừa dối chỉ có tôi tủi lòng vì trót yêu một vẻ đẹp không có thực trên đời. Bước chân càng xa thì khi quay nhìn tôi lại thấy lau càng rực trắng sắc trắng từ ánh nhìn đầu tiên gieo cho tôi lòng yêu thích. Cho đến bây giờ tôi vẫn giữ im lặng về nỗi thất vọng đầu đời của mình cho sự nhầm lẫn ngày xưa. Chị MH khi thấy tôi ôm bó lau về thản nhiên nói " Trời ơi bên hè cũng có nè em đi chi cho xa". Tôi thấm cái đau không từ đôi bàn chân nông nổi mà đau vì tôi biết mình luôn mơ mộng hão huyền.


            Trước mặt nhà tôi bây giờ cũng có một bãi lau mọc đầy trên mảnh đất những người mua quá nhiều nên không buồn đến cất. Tôi vẫn luôn yêu những bông lau ấy như ngày thơ dại (mà tôi cũng chẳng biết mình đã khôn bao giờ chưa) mỗi buổi chiều hoặc những đêm trăng tôi một mình ra sân và lặng nhìn. Với tôi lau vẫn trắng - sắc trắng của ngày nào - những khi vụn vỡ mình trước tình đời lòng người thay trắng đổi đen... tôi lại tìm đến kỷ niệm đầu với lau. Vì phải chăng từ ngày xưa đó lau đã ngầm cho tôi khái niệm về cuộc sống.

            Cái Đẹp chỉ trọn vẹn khi ta chưa chạm đến. Và khi đắng cay thất vọng trước tình đời cũng đừng nên quá đớn đau bỡi không có gì là hoàn mỹ. Hãy chấp nhận như lau chỉ trắng khi ta nhìn bằng đôi mắt từ xa.

            Không hiểu lau có "vận" vào tôi hay không mà tôi luôn ngầm nhắc nhở răn mình "Tình cũng như Lau"

Ngọc Yến

Gởi sao_bang205

sao_bang205 yêu quý!
Cô cảm ơn Sao Băng nhớ và ghé thăm Cô sắp thi rồi cháu tập trung học và chúc cháu đạt kết quả tốt nhé! Khi nào thi xong nhớ báo tin cho Cô đấy. Không bao giờ Cô quên Sao Băng đâu sẽ mãi là vệt sáng trên bầu trời cho Cô thêm tin yêu và mơ mộng.

sao_bang205

Vẫn biết chẳng có chi là hoàn mĩ nhưng đôi khi cũng nên mơ mộng một tí cô nhỉ?
Sang năm mới chúc cô vui nhiều nhé!
***Tết vừa rồi sao băng không ăn tết ở nhà mà đi "lang bạt" về miền Tây không onl nên cũng không ghé qua đâu được. Cũng cuối năm học rồi chắc cháu sẽ không onl một thời gian. Hi tuy sẽ vắng mặt lâu nhưng mong là cô đừng quên sao băng nhé ^^

Ngọc Yến

Gởi Miu

Miu ơi!
Miu có thấy Hai đã rất "nông nổi dại khờ" từ nhỏ không cứ đi tìm cái Đẹp không hiện hữu nhưng rất... thơ phải không Miu! Cảm ơn em gái nhé!

Em Miu

Hai iu thương

Tản văn đẹp quá!
và cái kết thiệt chí lý Hai à.
Miu chúc chị vui nhé.

Ngọc Yến

Gởi Khải Nguyên

Khải Nguyên!
Cảm ơn em đã đưa bàn tay ấm áp từ tấm lòng tình cảm của một người bạn một người em giữa lúc chị đang rất cần “tìm về với biển”.
Một khoảnh khắc cùng cực cô đơn khiến chị bàng hoàng sợ hãi chỉ biết trốn vào blog tự giải bày tự sẻ chia bỡi chẳng muốn phiền đến bất cứ ai.
Một buổi sáng lặng lờ vắng ngắt… chị đối mặt với chính nỗi buồn trong chị và Khải Nguyên ơi chị cũng chỉ có thể quay quắt riêng mình. Trong dòng chảy thời gian có lẽ lúc này là lúc con thuyền lênh đênh không biết về đâu giữa muôn trùng sóng vỗ mà bến bờ thì tít tắp nơi đâu.
Chị biết rồi mình cũng sẽ vượt qua những thất vọng đắng cay do chính mình đa mang gánh vác như đã từng bao lần như đã từng bao năm trôi qua. Cuộc sống trong mắt nhìn mỗi người mỗi khác chị vẫn thường trách mình hay nghiêng về phía nỗi buồn sao không thử làm “hạt nắng vô tư”?
Một lần nữa chị cảm ơn em nếu bước qua được nỗi cô đơn lúc này có lẽ chị sẽ không thể trải lòng mình như thế - nơi đây.
Bài thơ Bông Lau của Phạm Quốc Ca đã vẽ thêm nét đẹp lung linh cho loài cỏ trắng này em nhỉ!

Thầm nung nấu cho một giờ rực sáng
Hạnh phúc sao khi ta cháy hết mình

Khải Nguyên

Chị!

Đã từ lâu em rất muốn viết một entry dành cho chị. Muốn lắm nhưng em vụng về và lúng túng đến mức: chưa thể bắt đầu. Em không vin vào cớ "bận rộn" đâu vì đó chỉ là yếu tố khách quan. Em chỉ nhận thấy mình đang bất lực: hiểu mà khó diễn đạt biết mà chưa thể bắt đầu như thế nào... Chỉ mong như một bàn tay một ánh nhìn biểu đạt tình cảm để chị cảm nhận những ấm áp từ một người bạn nhỏ tuổi dành cho mình. Mong muốn giản dị như vậy thôi chị à!

Ngay với entry này cũng thế! Em khẳng định em là người đọc đầu tiên khi chị đưa lên đấy. Nhưng khi đọc xong thì em quyết định là từ từ hãy viết. Em muốn đọc thêm một đôi lần... để rồi lựa lời chia sẻ cùng chị.

Cái đẹp như loài hoa như tranh vẽ như ảnh nghệ thuật như con gái... Có loài hoa chỉ đẹp khi nó hiện hữu trong đời sống tự nhiên như vốn có. Hoa đồng nội chị hái về xem sẽ chẳng tươi tắn được lâu vẻ đẹp duyên dáng riêng có dần biến mất trước gió quạt bàn quạt trần cánh hoa sẽ chẳng còn rung rinh như trước gió trời nơi triền đê nơi bến sông. Nhưng cũng có loài hoa khi hái đem về... hương hoa và thêm sự sắp đặt khéo léo của bàn tay con người sẽ khiến hoa trở nên đài các mĩ miều. “Ảnh nhìn xa hoa nhìn gần” tranh thì phải soi xét ngó nghiêng suy ngẫm rồi liên tưởng... mới đọc vị được hồn cốt chủ đề mà thông điệp từ chủ nhân của nó muốn gửi gắm thổi vào. Con gái hay phụ nữ cũng thế thôi. Em nhớ một câu danh ngôn của danh họa Tây Ban Nha Francisco De Goya: “Thân thể trần truồng của người phụ nữ là tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa còn ý thức tà dâm về sự trần truồng ấy là sản phẩm của bản chất lưu manh".

Như thế có nghĩa là: ngoài ý thức về “cái đẹp” theo ý nghĩa nhân văn thì “cái đẹp” cũng thật đa dạng để ta có thể thưởng ngoạn bằng nhiều phương cách: có thể nhìn từ xa hay ngắm nghĩa thật gần có thể tay ta muốn được cầm nắm sờ thấy mũi ta ngửi được lưỡi ta được nếm náp và có khi thân ta được ngâm tẩm trong đó để thưởng thức đến tận cùng của bản chất “cái đẹp”.

Bông lau trắng là có thực ở ngoài đời nhưng những ảo giác ảo ảnh thậm chí là những hoài vọng trong tâm sự của chị lại ngự trị ở một vùng tâm thức rất xa. Đó là cái đẹp phải nhìn từ xa đừng cầm nắm đừng hái mang về... Phạm Quốc Ca có một bài thơ ngắn về BÔNG LAU đấy! Em gõ ra ngay đây đọc xong chị chớ buồn nhé!

Có loài cỏ mang hình cây lúa
Hút màu mỡ nhiều nên xanh tốt vượt đầu
Những cây lúa cứ lặng thầm làm hạt
Cỏ cũng lòe người dâng một thứ: bông lau.

Em cũng mượn một bài thơ của chính tác giả này để làm ấm áp lòng chị đây:

Đừng buồn nhé ơi sao Mai mọc muộn
Ngôi sao đến được với bình minh
Thầm nung nấu cho một giờ rực sáng
Hạnh phúc sao khi ta cháy hết mình

Vì thú thật em thấy chị buồn mới đẹp những trang viết của chị buồn mới hay lạ thế chứ!?

Ngọc Yến

Gởi Hoài Khánh

Hoài Khánh lo cho Ngày thơ VN chắc bận lắm cảm ơn đã sang thăm chị nhé!

Hoài Khánh

Bận quá đồng nghiệp ơi! Hôm nay mới qua thăm chị được. Chúc chị cả tuần vui.

Ngọc Yến

Gởi anh Bảy Thi

Tình yêu không như lau sậy
Luôn luôn đủ sắc đủ màu
Chỉ xin đừng ngắt… để đấy
Để màu cứ thế nguyên khôi!

. . . .

Tình yêu cũng như lau sậy
Từ xa... quyến rũ tuyệt vời
Nếu chạm đến thì sẽ thấy
Bao điều đắng ngọt chơi vơi...

Hi hi... NY cảm ơn anh Bảy Thi họa tặng bài thơ thật dễ thương và đầy ý nghĩa nhé!

Ngọc Yến

Gởi Hồng Vân!

Những bông lau trắng ngần tinh khiết..nếu có là vận vào kí ức mình... vẫn cứ là trắng muốt tinh khôi.

Hồng Vân!
Có lẽ thế em ạ nên trong một góc nhỏ tâm hồn mình vẫn giữ chút gì thơ dại trinh nguyên dẫu cuộc đời cứ nhuộm tím thời gian.
Chị chúc mừng em đã được Đài TNVN chọn giới thiệu bài thơ Tìm Anh trong Ngày thơ Việt Nam nhé!