Ca khúc : HẠC GIẤY

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

   
      Mời các bạn cùng thưởng thức ca khúc Kempeth phổ từ bài thơ cùng tên của NY : "Hạc giấy" clip do Phạm Ngọc Yến "tài trợ"



Ca khúc : HẠC GIẤY
Thơ : NGỌC YẾN
Nhạc : KEMPETH
Ca sĩ : HƯƠNG GIANG
Hòa âm: HUY CƯỜNG
Biên tập ảnh Clip: PHẠM NGỌC YẾN



Có những nỗi buồn chưa gọi được tên

Lặng lẽ mong manh bóng hình Hạc Giấy

Chẳng bay xa một đời không tìm  thấy

Cánh ước mơ vô vọng vỗ bên thềm


Chạm phép mầu từ cổ tích thiêng liêng

Được hóa kiếp trở về thời thơ dại

Cao rộng xanh trong...  khung trời lộng lẫy

Nét vẽ  yêu thương diễm lệ sắc màu


Vòng xoáy đời trôi cuốn phận hư hao

Bao khát vọng cũng rơi vào quên lãng

Chẳng kịp gởi về nhau ngàn cánh hạc

Xếp đơn côi giữ lại giấc mơ nhàu


Thôi xin  đừng tư lự giữa đêm thâu

Ngỡ được bay... chỉ ảo huyền mộng tưởng

Đừng mong chấp cánh cùng về chung hướng

Hạc Giấy một mình... lỗi hẹn trăm năm.

 

More...

Biển cạn

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

 







Thôi  ta vắt cạn nỗi buồn

Không còn cười - khóc - dỗi hờn - bao dung...

Ngày mưa tháng nắng chợt dừng

Bỗng dưng lạ như chưa từng đi qua


Bâng quơ tìm cuối trời xa

Không hình không bóng chỉ là... lá rơi

Ta đành vỡ một nét môi

Giễu cười khi chạm lẽ đời nhớ quên


Chong trời đợi ánh trăng lên

Soi buồn dĩ vãng soi đêm lạc loài

Thôi còn chút nợ trần ai

Tiếc nhau cũng đã đọa đày thiên thu


Bạc đầu sóng vỗ lời ru

Nào hay biển cạn đau bờ lẻ đôi

Chỉ còn ta với ta thôi

Gọi hoang phế gọi buồn vui gọi mình...

(đêm trung thu)

More...

PHIÊN KHÚC TÍM. Tiếng hát HƯƠNG GIANG

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN


          Bài Phiên khúc Tím một lần nữa được "trình làng" qua tiếng hát của Hương Giang - Giải nhất Hội thi tiếng hát PTTH Bạc Liêu năm 2009. Mời các bạn cùng thưởng thức và thư giản qua clip hình ảnh lãng mạn thơ mộng do em Phạm Ngọc Yến thực hiện dành tặng mọi người.






Ca khúc : PHIÊN KHÚC TÍM
Sáng tác : NGỌC YẾN
Hòa âm: VĨNH HÀ
Thu âm: HUY CƯỜNG   
Biên tập ảnh Clip: PHẠM NGỌC YẾN
Trình bày : HƯƠNG GIANG








More...

Không còn ai!

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

 



Có một ngày một nỗi buồn nào đó

Chợt ghé sang và đậu mãi không về

Muốn đuổi bắt con chuồn chuồn cánh nhỏ

Mà thời gian nỡ xóa những đam mê?


Có một ngày cũng bình thường như đã...

Lá non xanh ôm ấp nụ hoa vàng

Trời rực nắng đón mây về thong thả

Sao lòng buồn như người đã... sang ngang


Có một ngày muốn thử từng mặt nạ

Là người say lướt khướt bước chân về

Như kẻ dám làm những điều nông nổi

Người điên giữa trời hát khúc tình ca.


Rồi một ngày...  ta thấy mình chợt lạ

Chẳng nghĩ gì mà khoé mắt rưng cay

Và bỗng muốn hóa thân thành sỏi đá

Khi tình này không biết gởi trao ai!

More...

Tinh cầu xa.

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

 




Tặng Thùy Dương

Đêm huyền ảo mang sắc vàng lóng lánh

Ta giữa trời ngơ ngác ngỡ trăng trôi

Bên thềm hoa khúc khích tiếng ai cười

Sương rơi lạnh mà vai người chợt ấm


Tự tiền kiếp dẫu tình yêu trái cấm

Vẫn không làm phai nhạt mộng tinh khôi

Em hồn nhiên xuân sắc đoá hoa đời

Ta - du tử buông mình theo gió cát


Bỗng bất chợt nghe lòng ngân tiếng hát

Có phải mùa sang nên giai điệu dịu dàng?

Sao nhấp nháy lưng trời như đôi mắt

Của một người ta vẫn đợi ngàn năm!


Em - Tinh cầu xa... mơ ước lặng thầm

Đã lạc bước vào trái tim hoang dại

Vì tình yêu cho một đời - mãi mãi

Như thưở nào ta chợt ghé môi... say!

More...

VẾT SON VÀ DẤU ĐỜI CỦA PHẬN NGƯỜI

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

 

      Với tập thơ đầu tay Vết Son Ngọc Yến đã nhận được những chia sẻ của bạn bè gần xa và luôn trân trọng tình cảm của người đọc dành cho thơ mình. Nhà báo Phạm Thanh Khương cũng dành riêng những cảm xúc khi đọc tập thơ này và đã giới thiệu trên trang blog của Phạm Thanh Khương ( ngày 6 tháng 12 năm 2009).  Hôm nay NY xin giới thiệu trên trang blog này để giữ mãi kỷ niệm từ người bạn người em nơi Thủ đô Hà Nội gởi về người chị phương xa. Một lần nữa chị NY cảm ơn Phạm Thanh Khương đã dành cho Vết son ... dấu đời của phận người!




VẾT SON VÀ DẤU ĐỜI PHẬN NGƯỜI

(Nhân đọc Vết son của Ngọc Yến - NXB Hội Nhà văn 2008).

Trong cuộc sống hiện tại nhất là trong số những người cầm bút hiện nay khi làm thơ mỗi người thường có những quan điểm viết khác nhau. Điều này là tất yếu. Vì chỉ có thế mới tạo ra cho người viết một ngôn ngữ riêng một lối đi riêng và một cách viết riêng và coi đó như một thử nghiệm. Và chỉ có thế bạn đọc mới tìm đến người viết để đọc. Rồi khi viết ra cũng có không ít người "nhờ" các nhà phê bình giới thiệu cho tập sách của mình. Tập sách đó sẽ rất "kêu" tiếng rất vang nhưng thường không lâu. Thời gian đã khẳng định giá trị của nó.

Cũng có người cứ lặng lẽ viết viết bằng những cảm xúc thật sự sự dồn nén thật sự dường như bạn đọc có cảm giác nếu không viết ra người đó sẽ không thể chịu được. Con chữ cứ bật ra từ những cảm xúc như thế. Ấy là cách tự rút ruột mình của người cầm bút khi có trách nhiệm với trang viết của mình. Đó cũng chính là trách nhiệm với bạn đọc và trách nhiệm với chính mình. Có một người như thế mà tôi biết. Cứ lặng lẽ đi lặng lẽ viết lặng lẽ "rút ruột" mình trên trang sách trong từng câu chữ. "Vết son" có lẽ là một trường hợp như thế.

Mở đầu tập thơ Ngọc Yến đã viết như một sự tự bạch với bạn với người với mình và cũng là lời nhắc bản thân mình về một cái nhìn với cuộc sống.

"Ta vội vã hay mùa xuân vội vã

Mà bên hiên đã khoe sắc mai vàng

Nghe trong gió thoảng hương nồng rất lạ

Xốn xang lòng một nỗi nhớ mênh mang"

(Tình xuân)

Mới đầu có thể bạn cho rằng đây là một câu hỏi. Không phải câu hỏi mà là một lời tự bạch. Tự bạch với chính mình. Nếu theo quy luật tự nhiên dẫu có muốn hay không thì cứ "đến hẹn" là mùa xuân lại về như cứ đến tiết xuân là trăm hoa đua nở. Muốn mùa xuân đến nhanh muốn mùa xuân vội vã thì cũng không thể được. Quy luật của tự nhiên đã thế. Và như vậy thì mùa xuân đâu có vội vã mà chỉ có "ta vội vã" để mùa xuân vội vã. Mối liên hệ tương quan giữa con người và mùa xuân giữa cái "tôi" và mùa xuân. Và tất nhiên vì quy luật của tự nhiên nếu ta không "vội vã" để đón đợi mùa xuân thì mùa xuân vẫn cứ đến và đi. Mùa xuân không thể dùng dằng vì ta mà chờ đợi. Trong bài hát dân ca Nghệ Tĩnh có câu: "Anh đến tìm hoa hoa đến thì hoa phải nở/ Anh đến bến đò đò đầy thì đò phải sang sông/ Chứ đến duyên em thì em phải lấy chồng/ Chứ em yêu anh như rứa hỏi có mặn nồng thì tùy anh". Tất nhiên cái vội vã của Ngọc Yến ở đây là cái vội vã để đón mùa xuân sang khi bất chợt nữ sĩ nhận ra "bên hiên đã khoe sắc mai vàng". Một mùa xuân nữa lại đến đã đến và người thơ "xốn xang" một nỗi nhớ mênh mang. Và đã là nỗi nhớ thì đương nhiên đó phải là cái kỷ niệm những ký ức đã qua. Ký ức về mùa xuân hay ký ức của tuổi xuân? Dù đó là ký ức gì thì đó vẫn là nỗi nhớ một nỗi nhớ rất lớn nhớ mênh mang.

Người ta ví đời người như nhịp cầu trăm nhịp. Trên hành trình qua cây cầu trăm nhịp thời gian của đời người có lẽ và thường thế giai đoạn yêu giai đoạn ngày ra mắt bên nhà "người ấy" là sự đan xen của biết bao tâm trạng. Vui nhưng lo. Vui vì có người chung gánh có người sẻ chia nhưng lại lo. Lo vì con đường phía trước sẽ qua sẽ đi. Tâm trạng nửa vui nửa lo ấy của những người con gái lần đầu ra mắt gia đình người yêu được Ngọc Yến đưa bằng hình tượng của nhịp cầu. Nhịp cầu nối bờ vui như cũng đầy nhưng lo âu trăn trở song cũng ẩn chưa bao khát vọng.

Lần đầu về quê anh

qua cầu tre lắt lẻo

em sợ...đứng run

Chiếc cầu như ngọn sóng

Xô từng nhịp võng đưa...

(Lắt lẻo...cầu ơi!)

Cây cầu cụ thể cũng như cuộc sống sẽ rất rành rõ trước mắt của người đi. Một chút một thoáng dừng chân vì ... sợ. Cái sợ ở đây không phải là cái lo sợ khi làm điều gì sai trái mà cái sợ ở đây là cái sợ của sự nghĩ suy cái sợ của trách nhiệm sống. Liệu rồi qua bên kia nhịp cầu lắt lẻo ấy mình sẽ ra sao mình sẽ như thế nào. Phận người mười hai bến nước phận người như hạt mưa sa. Cũng vì thế mà người đọc sẽ bắt gặp một trách nhiệm sống của người viết thật đầy thật lắng và thật sâu. Trách nhiệm sống được Ngọc Yến nói với cuộc đời bằng con chữ của phận người. Cái trách nhiệm sống ấy đã được tác giả lý giải và đưa lên thành triết lý sống ở đời:

Trên đường đời cũng tựa những dòng sông

Khi thuận gió lúc không còn xuôi chảy

Em sang sông dẫu cầu không lắt lẻo

Sao vẫn nghe lòng chờ đợi một bàn tay!

(Lắt lẻo...cầu ơi!)

Trên cái mạch thời gian sống đời người ấy Ngọc Yến không chỉ dừng lại sự nhìn nhận về cuộc sống thường nhật đời người. Ngọc Yến có cái nhìn của sự chiêm nghiệm từng trải. Những chiêm nghiệm ấy những cái đã qua ấy có lẽ Ngọc Yến đã trải qua quá nhiều tủi phận. Con đường Ngọc Yến đi trong thời gian của trăm nhịp cầu người ấy không phải chỉ có trải thảm đỏ mà là những trắc trở những vấp ngã những đớn đau mà có thể bản thân Ngọc Yến đã qua đã thấy và đã cảm được từ cuộc sống thường nhật "nỗi buồn thừa thãi" còn "niềm vui chắt chiu". Nó có thể là sự trải lòng cũng có thể là sự chia sẻ với đời bằng cảm xúc của người cầm bút.

Bao nhiêu buồn vui

Theo thời gian em dần nếm trải

Những nỗi buồn thường thừa thãi

Còn niềm vui thì mãi chắt chiu

(Níu thời gian)

Cái đau ở đây thật đau nhưng cái tình ở đây cũng thật tình cái khao khát ở đây cũng thật đầy cứ ăm ắp ăm ắp một nỗi niềm. Dẫu biết khổ dẫu biết lấm láp dẫu biết buồn nhiều hơn vui dẫu biết bao khó khăn vất vả còn chờ phía trước nhưng đã là con người đã được sống để đi trên trăm nhịp thời gian thì vẫn cứ khao khát sống khao khát níu giữ dù đó là những ký ức buồn.

Viết về nỗi buồn viết về nỗi đau của tình yêu của kiếp con người có lẽ những người cầm bút nữ viết thường có cái đau hơn mọi cái đau cái buồn hơn mọi nỗi buồn cái tủi hơn mọi nỗi tủi. Có lẽ ở người cầm bút nữ họ có cái "nhạy cảm" về nỗi đau nhiều hơn chăng? Hay là từ sự chiêm nghiệm của nỗi đau: "ta đã thấm cả một đời dâu bể/khâu niệm dần trái tim trót đa mang" mà để người thơ phải thốt lên cố "gồng" mình lên mà sống.

Ta chợt cười khi lòng đang chực khóc

Ta cợt đùa trên chính nỗi đau riêng

Thương vụng dại và khóc mình nông nổi

Ta lẻ loi trên những nỗi muộn phiền

(Lặng)

Bản lĩnh đấy nhưng có lẽ càng cố gắng gượng bao nhiêu càng cố tạo cho mình cái vẻ ngoài "cứng rắn" bao nhiêu thì nỗi đau càng đau cái "vỏ" cứng rắn càng dễ vỡ như pha lê càng trong càng giòn. Nỗi đau ấy nỗi buồn ấy chỉ cần chạm tay chạm nhẹ thôi rất nhẹ thôi cũng sẽ vỡ òa trong nước mắt. Khi đọc những câu thơ này tôi cứ tự hỏi: Người đời thường nói nỗi buồn chia đôi nỗi buồn sẻ nửa; niềm vui chia hai niềm vui nhân đôi. Vậy mà sao phận người của dấu người trong trăm nhịp đường đời của Ngọc Yến cứ phải gắng gượng và "gồng" lên như thế? Phải chăng nỗi đau đến độ đau không thể cất thành lời tiếng nấc nghẹn vào trong? Có lẽ là thế bởi Ngọc Yến đã viết như một lời tự bạch trước bạn đọc về những điều như thế.

Một ngày

               anh trở về nhà

vết son trên áo...

               không là của em

Thắt lòng

               đau nhói con tim

hỏi?

      không!

               thôi cứ im lìm...thì hơn

(Vết son)

 Hay:

Hà Nội xa...anh có cùng ai đó

Bước chung đường như đã có với em

Anh còn giữ chút tình yêu nho nhỏ

Hay mình ên em thao thức lúc sang mùa...!           

(Mình ên)

Ở Vết son không chỉ một lần mà rất nhiều lần cảm xúc của Ngọc Yến luôn hướng định đến sự khao khát sống khao khát yêu khao khát cảm nhận sự hiến dâng của mỗi cuộc đời mỗi nhịp đời mỗi con người.

Nếu một ngày

        sẽ không còn em nữa

Thì người ơi

        nước mắt chớ rơi nhiều

Em chỉ muốn

        lòng bình yên như thể

Em đã từng

        ở giữa trái tim yêu!

(Nếu một ngày...)

Đọc Vết son là những tâm khảm của người viết trải ra với bạn đọc một nỗi buồn của tình yêu của nhân tình thế thái. Và ở đó bạn đọc cũng nhận được từ Vết son tấm lòng và cách sống cách cư xử của Ngọc Yến trước những trái ngang của cuộc đời.

Thôi đừng

nhớ

chuyện đã qua

xem như

ta

vẫn...

chưa là

....của nhau!

(Nhẹ nhàng)

Xuyên suốt tập Vết son hầu như ở bài nào bạn đọc cũng bắt gặp một nỗi buồn như một lời trách nhẹ như gió thoảng. Tất nhiên và có lẽ thế người viết đã dường như nhận biết về điều đó sẽ xảy ra sẽ đến nên sự đón nhận cũng thật nhẹ nhàng chỉ như một lời tâm sự thầm thì mà thôi. Và tôi nghĩ đó chính là dấu đời của nghiệp con người sống đi qua trăm nhịp thời gian thì có mấy ai không vương. Chỉ có điều ta nhận ra nó như thế nào và cư xử với điều đó ra sao. Phải hiểu lắm phải bao dung lắm phải sống hết mình lắm thì mới có thể có được:

Cuộc đời bao lẽ vuông tròn

Trách nhau để biết...ta còn cần nhau!...

(Trách)

Thơ Ngọc Yến không cầu kỳ không khoa trương không làm dáng theo lối "thể nghiệm" của nhiều người bấy nay ưa dùng. Ngọc Yến viết như chính cuộc đời vậy chân chất mộc mạc mà thẳm sâu tình người câu chữ như chính ngôn ngữ mà ta thường bắt gặp trong cuộc sống thường nhật với bao lo toan lam lũ tảo tần vất vả. Khi đọc Vết son của Ngọc Yến tôi lại nhớ đến On-ga Béc-gôn câu thơ cứ tự nó cất lên như lời ca tự trong lòng vang lên những giai điệu của cuộc sống.

Để kết thúc bài viết cảm nghĩ của mình về tập Vết son trên góc độ dấu đời mà Ngọc Yến đã thể hiện bằng con chữ trong mỗi bài thơ tôi xin được mượn lời của nhà thơ Hoàng Đình Quang viết trong lời tựa của tập thơ về "tố chất của người làm thơ": "Tố chất ấy là: biết cách thể hiện cảm xúc tình cảm và tư duy của mình bằng lời nói dưới dạng thơ. Vì thế Ngọc Yến với những bài thơ của mình có được người đọc cho dù khoanh lại người đọc là những bạn bè yêu mến hay những người chưa từng quen biết". Và để "làm nên một tính cách thơ Ngọc Yến chính là không gian cuộc sống bao quanh tác giả...Hạt lúa con cá cây lục bình bãi bồi sông nước...làm nên cái dìu dặt dịu dàng e lệ của người con gái" làm thơ nơi đây - Ngọc Yến.

 Vết son dấu đời phận người mà Ngọc Yến đã "rút ruột" để dâng tặng bạn đọc. Một "vết son" của miền sông nước trên thi đàn cứ lặng lẽ chảy.


More...

Thơ phổ nhạc: Đừng xa em!

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN








Đừng xa em
Thơ: Ngọc Yến
Nhạc: Nguyễn Hồng
Ca sĩ: Hương Giang
Hòa âm: Vĩnh Hà - Vũng Tàu
Thu âm: Huy Cường - Sóc Trăng


Ca sĩ Hương Giang

 Khi em nghe những dòng nhạc dịu buồn
Anh đừng trách... trái tim còn ray rức
Khi em ngắm vầng trăng và thổn thức
Xin đừng vội vàng khép cửa nghe anh

Khi ngoài trời mây xám bao quanh
Em chỉ muốn lang thang cùng cơn gió
Lối vào nhà mong anh còn để ngỏ
Cho em không cô độc lúc quay về

Khi cuộc đời còn những lúc u mê
Em ao ước bờ vai anh nương tựa
Anh hãy giữ tình yêu ta chút lửa
Thuở say nồng ... còn sót lại ... tháng năm ...

Em đâu mơ bầu trời mãi trăng rằm
Bao hao khuyết... sẽ đong đầy thương nhớ
Xin đừng để trái tim buồn ... tự vỡ
Đừng xa em ... anh nhé ... cả trong mơ !



More...

Mưa đêm.

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN

 





undefined


Lạ gì đâu... tiếng mưa đêm  

Giọt rơi rơi. Nhói ... nỗi niềm riêng tư

Bềnh bồng giữa cõi thực hư

Mưa gần sao lại nhớ từ nơi xa


Nhủ lòng... thôi chỉ phù hoa

Thời gian lơ đễnh nhạt nhoà hương bay

Giấc mơ vỡ. Trắng đêm dài

Bên thềm tha thiết gió lay gọi buồn


Sai mùa tình hóa khói sương

Lỡ câu ước hẹn thiên đường vụt tan

Lạc về đâu sợi tơ vàng

Mong manh bóng chiếc ngỡ ngàng đợi ai


Là mưa thôi... sao đắng cay

Bên song cửa nhớ quắt quay một thời

Mưa ngoài sao lạnh tim côi

Lênh đênh nước mắt thương... trời... mưa đêm!



More...

Thơ phổ nhạc: Ta tìm...

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN


Bài thơ Tìm NY viết ngày 10.08.2010 đã được Nguyễn Quang Nhàn phổ nhạc tặng sau ca khúc Có thể xin giới thiệu đến các anh chị các bạn để cùng chia sẻ niềm vui của NY khi những vần thơ tìm được giai điệu tri âm.
   Chị NY cảm ơn Nguyễn Quang Nhàn thật nhiều về những món quà luôn luôn bất ngờ và xúc động của em nhé!









Ta tìm...

Thơ: Ngọc Yến
Nhạc: Nguyễn Quang Nhàn
Ca sĩ: Thái Hòa


Ta vin vào câu hát

Vượt từng mùa bão giông                                                                                            

Tiếng thời gian tàn nhạt

Vọng cơn đau nghẹn lòng


Ta ngu ngơ nỗi nhớ

Giữa dòng đời mênh mông

Trăng khuya thầm khua vỡ           

Tan đắng giấc mơ hồng


Ta chông chênh ngọn sóng       

Mãi ru mình đảo điên

Níu bình yên vật vã

Vá tình riêng muộn phiền


Ta tìm lâu đài cát                     

Bên chân sóng mỏi mê

Từng trang đời đánh mất

Nơi đâu một lối về?


Ta lạc miền cổ tích

Còn vu vơ  buồn vui

Nồng yêu xưa đã tắt

Cay đắng nét môi cười


Ta một đời vất vả

Ghép bóng hình trái tim

Ta hóa thành kỷ niệm

Khi đi tìm chính ta!

More...

Đêm tao ngộ.

By HUỲNH THỊ NGỌC YẾN



   Trong chuyến "chu du" miền Tây các blogger Bình Định Vĩnh Long đã dừng chân bên Lầu Công Tử tao ngộ cùng bloggers Bạc Liêu. Đa số chỉ mới gặp nhau lần đầu nhưng rất vui thân tình... nhạc - thơ lại vang lên trong không gian ấm áp nồng nàn. 
   Đoàn gồm có anh Hạ Nguyên (làng nghề) anh Hồ Tĩnh Tâm anh Văn Thắng anh Đặng Quốc Khánh nhà báo Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) cùng hai bạn trẻ... Bạc Liêu rất tiếc là Vũ Đức Quân Thanh Hoàng Phạm Quế Nguyên bận việc nên vắng mặt. 
   Xin giới thiệu vài hình ảnh trong đêm tao ngộ.



Kempeth - Nhật Nguyệt - Văn Thắng - Lâm Tẻn Cuôi - Hồ Tĩnh Tâm - Minh Đan - Ngọc Yến - Đặng Quốc Khánh - Hạ Nguyên - Minh Sơn


Văn Thắng - Nhật Nguyệt


Minh Đan - Lâm Tẻn Cuôi


Ngọc Yến - Minh Đan


Bao nhiêu "máy ảnh" đang lia
Sao anh lại đổ nghiêng "dìa" bên em...


Nụ cười thắp sáng trong đêm
Hồn thơ ý nhạc lại mềm môi nhau


Nâng ly trút cạn đêm sâu


Rượu Bàu Đá đậm tình sâu nghĩa đầy


Nụ cười như thắm men say


Đêm vui xin hãy thêm dài bên nhau


Hai Nhà báo rất ngọt ngào


Thùy Dương - Hồ Tĩnh Tâm... nào cười lên!








More...