
Sáng tác lời ca: Ngọc Yến
Nghệ sĩ trình bày: Thế Sơn - Hoa Phượng
(Đoàn cải lương Hương Tràm - Cà Mau)

Sáng tác lời ca: Ngọc Yến
Nghệ sĩ trình bày: Thế Sơn - Hoa Phượng
(Đoàn cải lương Hương Tràm - Cà Mau)

Anh đừng vội gởi lời yêu trong gió
Gió mong manh tan loãng biết đâu tìm
Giấu thổn thức theo bao chiều nghiêng đổ
Giọt nhớ phũ phàng xoáy trái tim em
Anh đừng gọi mùa xuân xưa thức dậy
Con én buồn xếp cánh ngủ yên
Mộng đã khép, còn cớ gì ray rức
Chiếc lá buông mình khua tiếng khóc đêm
Anh đừng giữ bóng tình yêu - ảo ảnh
Sóng thời gian thoi thóp tìm quên
Nếu có thể em xin làm câu hát
Ru lòng anh chút dịu ngọt, bình yên
Anh đừng nói cùng em: Vẫn nhớ…
Tàn lửa còn bỏng cháy giấc mơ êm!
Đêm trở gió lao xao mùa lá rụng
Con trốt vô tình cuốn trái tim... nghiêng!

Ý thơ: Trần Thu Huệ
Nhạc: Ngọc Yến
Hòa âm: Huy Cường
Ca sĩ: Hương Giang
Clip do Hành Trang Tím thực hiện
Nguyên tác bài thơ
Mẹ!
Mẹ bắt đấu quên
Những gì đáng nhớ
Mẹ bắt đầu nhớ
Những gì đáng quên
Mẹ vẫn ngồi yên
Khi cần đứng dậy
Mẹ đi run rẩy
Khi cần ngồi yên
Mẹ ơi! Con biết sẽ có ngày
Con sẽ mất hình ai cần giữ
Con sẽ giữ hình ai đã mất
Mẹ sẽ bình yên nhắm mắt
Và con chờ giông bão xé tim đau!
Trần Thu Huệ

Hỏi trăng phần khuyết về đâu?
Sao cô đơn, sao chênh chao dõi tìm
Nỗi buồn gậm nhấm đêm đêm
Bóng trôi lặng lẽ qua miền thông nhau
Hỏi chữ tình lệch về đâu?
Nhói đau nhịp đập vò nhàu trái tim
Cho em riêng góc buồn tênh
Nhặt đôi giọt lệ xếp trên đỉnh sầu
Hỏi mùa xuân lệch về đâu?
Én bay thảng thốt đau bầu trời xanh
Tình yêu – Một thoáng mong manh
Quắt quay chi sợi nắng vàng hanh hao
Hỏi Em còn giấu nơi đâu?
Tình yêu lệch… trắng mái đầu nhớ thương!
Chắp đôi cánh mộng vô thường
Ngẩn ngơ, lạc lõng cuối đường chênh vênh.
Bỗng dưng trời xanh biêng biếc
Gió vờn lay những khóm hoa
Nụ hồng khoe màu chúm chím
Tiếng chim rộn khúc tình ca
Cỏ cây vươn mình thức dậy
Rạng ngời trong nắng lung linh
Phố cũng thay màu áo mới
Ngỡ ngàng muôn sắc thắm xinh
Hồn nhiên mùa xuân gõ cửa
Dâng đời lộc biếc non tơ
Cánh én lưng trời chao liệng
Dệt từng ý nhạc lời thơ
Hương xuân dịu dàng ngan ngát
Nhẹ nhàng nâng cánh đắm say
Nghe ai gởi về câu hát
Trao nhau mùa xuân ngất ngây.

Có bao giờ ta gặp lại nhau không?
Chiều rơi, bóng lao xao buồn trên sóng
Ngã ba sông quặn lòng không bến đợi
Chòng chành, mênh mông… con nước lớn ròng.
Còn lại gì, tìm mấy nẻo hư không?
Chông chênh níu mùa yêu xa biền biệt
Ngọn gió mồ côi thở dài bên cửa
Lá trở mình phai sắc thắm chờ mong
Tàn lụn dần thời bỏng cháy xa xăm
Xin gói lại nụ cười trong ký ức
Thả hết buồn vui quay cuồng trốt xoáy
Bao đầy vơi… ai buốt giá - mặn nồng!
Người còn đợi người nơi ngã ba sông?
Xuôi lặng lẽ dòng lục bình tim tím
Vớt mùa trôi giữa tháng ngày trong đục
Nhánh rêu buồn bám số phận long đong.

Vội vàng chi, tháng mười hai…
Mong manh vạt nắng loay hoay cuối trời
Ngẩn ngơ nhìn lại bến đời
Loanh quanh sóng vỗ đành trôi muộn màng.
Vội vàng chi, gió mùa sang…
Hắt hiu nỗi nhớ nhuộm vàng lá rơi
Hoa đừng buông sắc lả lơi
Khuấy lời hẹn ước bẻ đôi, ngỡ ngàng
Vội vàng chi, bước thời gian…
Ngưng năm tháng kẻo phai dần sắc xuân
Trót say một thuở nồng nàn
Nghiêng ly rượu đắng, nhấp tràn chia phôi
Vội vàng chi, khúc rong chơi…
Sông đừng đau phía lở bồi tình yêu
Thương đời chợt đã rong rêu
Lênh đênh tiền kiếp trớ trêu buộc ràng
Tháng mười hai… đừng vội vàng
Nẻo gần xa, bước thời gian lạnh lùng
Vén xuân, chạm tiếng tơ chùng
Trái tim vấp nhịp rưng rưng ngậm ngùi…

Lệch chăn
Nhớ
Ấm hơi người
Mùa xuân lệch
Gió chơi vơi
Se buồn
Giọt nắng lệch
Tím hoàng hôn
Tình yêu lệch lối
Em còn Anh không?

Những làn gió “trái khoáy” từ đâu đâu cứ hiu hiu thổi về làm lòng tôi cũng bồn chồn, lao xao những gì không rõ. Còn hoa nữa! Chậu mai vàng hé lộ màu sắc kiêu kỳ của mình qua từng đóa nho nhỏ, xinh xinh. Hơn thế, trên nhánh khẳng khiu của cành đào đã mua từ hai năm trước cũng dịu dàng, chúm chím khoe hai nụ hồng như cánh môi xinh. Ai cũng bảo mua đào “chưng diện” chỉ qua mấy ngày tết là … xong, thế nhưng cành đào phương bắc này cứ lặng lẽ vắt hết sức mình dâng tặng cho nắng gió phương nam hương sắc diệu kỳ.
Trong khi đó, chủ nhân của các chậu hoa này thì lại đang “âu sầu” khi những sợi tóc màu “mây trắng” cứ “vượt khung” lao nhanh với tốc độ đáng… phạt. Nhìn hai sắc mai - đào tuy hoa nở còn ít ỏi, khiêm nhường nhưng thật đáng yêu vì đã “cháy hết mình” với những gì mình có chứ không phải để kể công hay thi thố với “bạn bè” mình.
Với thời gian thì có gì là vĩnh cữu? Điều còn lại trên đời hay đúng hơn là trong lòng người mà mình từng quen, từng yêu mến, từng giận hờn… phải chăng chỉ là “còn nhớ hay quên!” Thế nên, trong cuộc sống tôi chọn cho mình cách “luôn luôn thông cảm” dù với người đang cố ý vấy bẩn vào mình. Có gì đâu, từ lúc nhỏ Má tôi đã thường nhắc nhở “hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu” nên tôi cũng khờ dại tin vào luật nhân quả, báo ứng. Tin để răn mình, tin để tha thứ cho người, dẫu thừa biết… chưa chắc.
Không hiểu từ lúc nào, tôi đã mất thói quen đón đợi mùa xuân. Chắc chắn không phải vì thời gian lúc này đang đẩy mình lăn lông lốc xuống… hố rồi, vì đường nào mà chẳng về la mã! Không chờ, không đợi nhưng khi ngọn gió trở mình, đào mai hé nụ, cánh én chao nghiêng thì nỗi nhớ dâng tràn dù không biết nhớ ai. Tâm hồn tôi cũng bay lượn, đảo điên vì nét đẹp của sự mới mẻ, nét thơ ngây thanh tân, tự tin và phấn chấn quanh mình.
Tôi không tìm xuân nhưng hình như mùa xuân không bỏ quên một ai và cũng đang nhè nhẹ lay tâm hồn tôi tỉnh giấc. Cảm ơn mùa xuân!

Có một ngày… xa lắm - Rất xa xăm...
Thắp ngọn nến lòng, hồn nhiên mơ ước
Mùa xanh lá, tóc thơm buông óng mượt
Bờ mi ngoan khép nhẹ giấc mơ hồng
Có một ngày… xa lắm - Ngập ngừng mong
Ngàn sóng vỗ đùa trái tim thao thức
Giấu trong đêm, chớp lửa còn nóng rực
Cháy thu yêu, bỏng từng chiếc lá vàng
Có một ngày… xa lắm - Trắng đêm trăng
Đếm tuổi nhớ, chông chênh mùa nhan sắc
Xuân tàn lụn nhẹ nhàng như ngọn bấc
Khêu buồn vui, cay khói - nỗi đau đời
Có một ngày… xa lắm - Nhặt chiều rơi
Xếp từng tiếng thở dài trong ký ức
Vắt nắng ấm cõi thiên đường xa lắc
Hong cánh thơ lãng đãng cuối chân trời
Có một ngày… xa lắm - Nhạt, phai phôi...
Tờ lịch rụng chất ngày đêm quên lãng
Xóa hương say, tan giọt trầm tịch lặng
Huyễn hoặc Tình yêu... ru khúc Vô thường.
Có một ngày… lặng lẽ - Hóa khói sương!

Ta về soi lại bóng mình
Trái tim chếnh choáng men tình xanh rêu
Vớt đôi ba sợi nắng chiều
Mùa trôi mấy độ lêu bêu tháng ngày
Vui buồn hỏng hớt trên tay
Lênh đênh mười ngón hao gầy đắng cay
Nếm tràn chung rượu tỉnh say
Một đời lất phất loay hoay muộn màng
Bao lần ngắm bóng đêm tàn
Xuyên khung cửa ánh trăng vàng buồn trôi
Gương đời ta nhặt lên, soi…
Chợt cười khan, thoáng tình người – hư vô!
Thế là bất chấp những “phiền toái” chung quanh, tôi lại “bốc đồng” in thêm tập thơ thứ hai “Hôn lên nỗi buồn”!
Lặng lẽ, thật lặng lẽ… đến nỗi khi tôi mang tập thơ tặng, bloggers Bạc Liêu hết sức ngạc nhiên vì chẳng hề nghe thấy “tăm hơi” gì cả.
Đó là tập thơ tôi làm quà tặng riêng cho ngày sinh của mình, thế thì có gì mà phải làm bận lòng các bạn?
Rất cảm ơn các anh, các bạn, các em gần xa đã dành thời gian đọc tập thơ này, vì hầu hết cũng chỉ là những bài đã đưa lên trang blog.
Thân ái!
Hôn buồn
Vỡ vụn mộng là con buồn ngồi dậy
Nó vươn vai đêm trêu mắt mi giằng
Tim rộn rịp trở về thời xa vắng
Là con buồn che hết cả ánh trăng
Ta cựa quậy, buồn cấu ta đau điếng
Ta nằm im buồn dần nhấn ta chìm
Khi bóng chiều đổ dài bậc thềm nhớ
Kéo mùa đi như kéo sắc xuân thì
Là buồn lại trở về lố nhố
Luân phiên nhau đến… rồi lại đi
Ta lặng lẽ chẳng đuổi xua chẳng hề hào hứng
Kéo nỗi buồn vào sát cạnh ta
Ta âu yếm đặt nụ hôn yêu nựng
Lên nỗi buồn như hôn chính lòng ta
Viết bởi bảythi:
01 December 2011, 16:32

Xa khuất
Gởi HD - 1977
Không biết anh có còn hay đã mất
Chiều mây buồn soi lối vắng âm u
Một cơn gió rơi thầm đôi chiếc lá
Nhủ cùng em trời hạ đã sang thu…
Không ai nhắc cũng không ai giấu kín
Tên một người theo năm tháng in sâu
Anh ở đâu, sao mãi hoài câm nín?
Trên đồi cao hay vực thẳm xa nào!
Những lá thư nằm im không nhắc nhở
Nhưng có điều gì chứng tỏ em quên?
Khi ngọn gió của đầu thu xa đó
Vẫn âm thầm gây nỗi nhớ trong tim
Từng lời hứa hay vỗ về khuyên bảo
Như từng vết dao anh đã cắm thân sồi
Làm sao xóa cả một thời mộng ảo
Đang dịu dàng vây phủ trái tim côi
Anh còn đó vẫy vùng trên bốn bể
Vượt không gian len lỏi khắp cây rừng
Hay nằm xuống thân vùi trong đất mẹ
Từ trái tim mạch sống vẫn không ngừng…
Chiều lại chiều em âm thầm đếm bước
Dõi linh hồn nương tựa bóng mây xa
Cố ru quên trên cuộc đời mơ ước
Mà nhớ nhung hình bóng cũ không nhòa…
Bài thơ Nhớ Cà Mau của NY là một trong số ít bài viết về quê hương, có lẽ với những gì mình đang có, đang nắm giữ, đang thụ hưởng... nên chưa thấy hết giá trị quý báu nếu lỡ như một ngày nào đó mình đánh mất đi (?)
Bài thơ viết xong còn... nóng, NY đã đọc cho Duy Khả nghe và lập tức Duy Khả bị hút vào giai điệu tự trái tim mình. Với Duy Khả, Cà Mau là quê Cha; còn với NY Cà Mau vừa là quê chồng vừa là nơi gắn bó suốt 10 năm khi cùng đồng nghiệp bắt đầu xây dựng Đài PTTH Minh Hải (1987) nay là Đài PTTH Cà Mau.
Cảm ơn Duy Khả đã mang ngọn gió tình yêu quê hương cho bài thơ bay đi cùng nỗi nhớ...
NHỚ CÀ MAU
Thơ: Ngọc Yến
Nhạc: Duy Khả
Ca sĩ: Thanh Tâm
Hòa âm: Thanh Giang Studio Cần Thơ

Nhớ Cà Mau!
Tiếng ai hát… bông bồn bồn rụng trắng
Khắc khoải lòng nhớ lắm Cà Mau ơi!
Bao năm xa giấc mơ còn thổn thức
Cánh diều bay cao tuổi thơ một thời…
Quê hương thân yêu từng ngày đổi mới
Những con đường làng trải rộng thênh thang
Bước chân nôn nao tìm về Đất Mũi
Ngây ngất câu ca biển bạc rừng vàng
Ai đi xa xin nhớ về quê biển
Con sóng đêm ngày tiếp bước trùng khơi
Từng hạt phù sa đắp bồi lặng lẽ
Chang đước thủy chung giữ đất bên đời
Năm tháng trôi xuôi, ngược lòng nỗi nhớ
Gởi yêu thương về mãnh đất cuối trời
Tràm xanh xanh, chim bay về tổ ấm
Nhớ nhau mãi gọi thầm… Cà Mau ơi!
Sau đêm họp mặt cựu học sinh trường Công Lập Bạc Liêu, nhóm bạn ngày xưa bèn kéo nhau về Đất Mũi để khỏi phải ấm ức vì chưa biết mũi tàu Tổ quốc. Thật khó tả hết những cảm xúc từ chuyến đi này, chỉ xin giới thiệu những hình ảnh trong video clip (vì nhiều quá tải lên sẽ hết "tài nguyên")
Các bạn học của NY ở xa, có thể xem từ đường link này nhé! (à, copy và pass vào www y vậy)
http://www.youtube.com/watch?v=_A2rsNeWBxU