Phụ nữ

Thơ vui Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   

alt

Có những điều phụ nữ rất giống nhau

Như thích được khen, như hay hờn dỗi

Thích nói dối cho người ta bối rối

Thích giả vờ như chưa… biết yêu.

 

Những khi lòng buồn đến hắt hiu

Thích được khóc trên bờ vai tin cậy

Thích được nuông chìu dẫu hay làm lẫy

Thích bên nhau nhưng vẫn nói chia lìa

 

Thích độc quyền nhưng vẫn nói… tự do

Thích có lý trong những điều vô lý

Thích ngọt ngon nhưng vờ như tùy ý

Thích quan tâm lại nói chẳng bận lòng

 

Thích thật nhiều mà cứ như… không

Thích thử thách cho người ta lúng túng

Thích ràng buộc lại vờ như hào phóng

Có những điều phụ nữ rất giống nhau

Tình yêu không có tuổi

Chuyện hai người Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   

 Kỳ 5

      Nói thật, mỗi khi nghe về đề tài “tình yêu không có tuổi” NY tin đến… 100% , vì cũng biết sự “động đậy” của trái tim không lệ thuộc vào năm tháng. Thế nhưng tình yêu ấy “Undo” từ mối tình đầu thì quả là hơi bị… hiếm.

     Một sáng cà phê của NY lại bất ngờ đến với chuyện tình này.

alt

Tình yêu không có tuổi

      Chế MH điện thoại “Em thức chưa?” (Trời đất, 7g30 mà còn hỏi thế đấy) “Dạ, em thức rồi” “Chế với chị TC đang ở nhà chị L uống cà phê, em qua nhé. Nhớ in cho chế mấy bài thơ của em” Có người đòi đọc thơ mình… thích thật, tôi bèn vội vàng  mở máy in vài bài thơ gần đây mang cho các bà chị đọc cho vui.

      Vừa nhâm nhi cà phê, vừa nghe chế MH đọc bài thơ “Định nghĩa tình yêu”, cảm giác lâng lâng thú vị. Bất ngờ tôi nghe chị L nói “Bài thơ này hay mà buồn quá!”  Chúa ơi! Trước nay, chị L là người “ngoại đạo” với thơ, chị có mặt cùng chúng tôi cho vui thôi chứ chưa hề “để ý” độ chìm nổi của thơ, thế mà hôm nay bỗng dưng khen là sao ta, hỏng lẽ… sắp sửa say men chiến thắng thì chế MH buột miệng “Hay thì tối nay đọc cho người ta nghe đi” Woa! Có “vấn đề” rồi, “người ta” là ai vậy? Chưa kịp “phỏng vấn” thì chế MH đã “khai” hết.

      49 năm trước, cô nữ sinh tên L quen với anh P - bạn học cùng trường. Thời đó học sinh trung học rất nhút nhát, tình cảm thể hiện một cách e dè, kín đáo. Hai anh chị thương nhau nhưng chưa hề nắm lấy tay nhau một lần (uổng vậy đó…). Mối tình đầu chỉ vừa thắm thiết qua những lá thư rồi “định mệnh”  khiến mỗi người theo lối rẽ riêng mình. Sau giải phóng anh P sang Mỹ định cư cùng gia đình, cả hai người kẻ có chồng người có vợ… thế là xong.

     49 năm sau, anh P dò hỏi qua các bạn và biết được chị L cũng như anh – đang góa bụa cùng sống với các con. Anh về nước và tìm đến chị. Anh nói với chị một câu mà đã làm trái tim chị “chòng chành”… “49 năm nay, em luôn hiện diện trong trái tim anh”. Chết chết… tôi nghe mà còn  có cảm giác “tá hỏa” thì hỏi sao người trong cuộc chẳng “ngơ ngơ ngẩn ngẩn” kia chứ!

     Gần đây thỉnh thoảng hai anh chị gặp nhau uống cà phê tâm sự dưới sự “giám sát” của hai chị MH và TC và theo lời quân sư MH, chị L đã chịu để cho người ta nắm lấy tay mình. (hi hi…)

     Kể “tóm tắt” vậy thôi vì các “diễn biến” ai mà biết hết được,  các chị “triệu tập” tôi để thử nghe thêm ý kiến vì chị L đang rất bối rối trước lời tỏ tình muốn kết nối lại duyên xưa của anh P. Chị L kiên quyết từ chối vì suy nghĩ “theo kiểu cũ” đến tuổi này rồi đã có con có cháu, đi thêm bước nữa “ai mà coi”, vã lại chưa chắc các con chị đồng ý.

     Tôi ngắm nhìn gương mặt vẫn đang còn “mắc cở’ của chị, thì ra tình yêu là thế dù ở tuổi nào đi nữa sự rung động chân thành vẫn làm trái tim bối rối, bẻn lẻn như thuở ban đầu. Sau khi chọc ghẹo chị, chúng tôi đều cho rằng chị nên nghe theo sự mách bảo của con tim, hãy cứ yêu thương nhưng khoan chấp nhận “lời cầu hôn thứ hai” , ở chế độ  “trên tình bạn – dưới tình yêu” một chút cho đời thêm tươi hồng.

     Chúng tôi cũng biết chị sẽ không bao giờ đi cùng con đường với anh vì với chị con cái là máu thịt, còn anh như một giấc mơ đẹp một lần nữa thoáng qua trong cuộc đời chị mà thôi.

     Tôi tặng chị bài thơ “Định nghĩa tình yêu” để khi đêm về qua điện thoại từ nước Mỹ xa xôi chị sẽ đọc cho anh nghe đoạn mà chị “tâm đắc” nhất.

Tình Yêu mù lòa

Mang hai cánh

Phải không anh?

Tự tìm nhau – Tâm hồn đôi mắt nhỏ

Khi hình bóng quyện trong từng thương nhớ

Đủ ấm lòng nhau dù biền biệt phương nào…

     Thật không ngờ thơ của tôi lại có “tác dụng phụ” – dùng để thổ lộ tâm tình như thế. Tôi thật sự thương những tâm hồn cô đơn, người lớn tuổi có sống với con cháu cũng không thể lấp đầy khoảng trống thực sự cần thiết trong cuộc đời, những lúc ốm đau bệnh tật, trái gió trở trời hay cần chia sẻ một điều gì… huống chi lại là với người mình vẫn lưu luyến, thương yêu.

     Tôi nói với chị… chị hãy sống sao để thấy mình hạnh phúc, đừng để sau này trăm tuổi già trước khi nhắm mắt còn phải thở dài tiếc nuối. Nói thì nói vậy chứ tôi thừa biết chẳng mấy ai chỉ sống cho riêng mình, nhất là phụ nữ Việt nam.

Biết trả lời sao?

Thơ vui Trackbacks (0) Bản in góp ý (18)   

alt

 

Ai vun mà núi thêm cao

Ai đào mà biển thêm sâu, rộng, dài…

Ai gom xếp những tầng mây

Ai luôn tuần tự đổi thay bốn mùa

Ai đổi đêm - ngày, nắng - mưa

Ai tung gió lúc nhặt, thưa bất ngờ

Ai nhuộm vàng ánh trăng mơ

Ai thắp những lúc tỏ, mờ đêm sao

 

Ai dệt mà có… chiêm bao

Ai ươm màu nắng hồng vào… môi thơm!

Huyễn hoặc hoàng hôn.

Thơ văn xuôi Trackbacks (0) Bản in góp ý (19)   

alt

      Cuối cùng, rồi cũng buông tay… trả lại khoảng trời xanh những nhịp đời chênh vênh nụ cười, nước mắt; trả biển tình mênh mông mập mờ niềm tin lay lắt; trả khuya sớm chất chồng bao mặn nồng hư thực; trả con tim chòng chành những giây phút chạnh lòng ngơ ngác heo may!

     Rong chơi vu vơ giữa cõi mơ này, như ngọn cỏ xanh mong manh ngỡ ngàng lặng trong ngân nga tiếng gió, như tiếng hót sơn ca hết mình véo von một thuở, như dòng nhựa trắng trong từ mật đời tinh khiết, tan trong lộng lẫy bày sắc cầu vồng, dệt  thiên đường thong dong.

     Em! Thực giữa Hư không! Vô tư Ảo huyền - Mông muội. Trong veo đầu nguồn sông  suối, reo vui ngọn lửa rực nồng, lướt mùa Xuân Hạ Thu Đông, hồn nhiên đường dài như không điểm cuối, một ngày vu vơ vấp hòn đá cuội, rưng rức lụi tàn.

     Nước mắt vẫy vùng bức tường đêm loang, khắc chạm lung linh phù điêu vũ khúc, tìm ẩn số đớn đau từ trái tim thương tích, ân sủng vô tình trôi trên sóng lang thang, nắng mưa đan xen nỗi buồn cô tịch, nhặt đóa phù du cài nét môi cười.

     Hoàng hôn buông mây vắt ngang trời, vệt lửa non ngẩn ngơ màu son thắm, ủ men đời mặn đắng, vô vọng niềm tin mong manh…  Chắt lọc cõi trời xanh, mênh mang mùa ấm lạnh, tâm hồn héo khô mỏi mòn xao động, đường trần hiu hắt, chơ vơ.

     Cuộc đời bao phần là mơ? Vật vờ mơ hồ điểm cuối! Chưa từng vỡ trên vai nhau những giọt buồn tích lũy, tiếc nuối cuộc tình hấp hối… nhặt khoan tiếng lòng bối rối, thời gian mịt mờ gỏ từng nhịp buồn khôn nguôi.

    Huyễn hoặc tình yêu, huyễn hoặc cuộc đời! Thôi tình yêu, thôi nước mắt rơi! Buông tay... nẻo về không còn vạn dặm, nơi cuối trời thăm thẳm, trên đôi vai gầy… gánh huyễn hoặc hoàng hôn!

Khi chồng có vợ…

Chuyện hai người Trackbacks (0) Bản in góp ý (23)   

Kỳ 4

 

     Câu chuyện này tôi chỉ muốn sống “để dành”, chết “xách theo” làm quà “ra mắt” với Diêm Vương chứ không muốn phơi bày làm gì, chỉ “tức” thêm thôi. Nhưng đọc một số bài “thơ của người ta”, bỗng thấy cánh phụ nữ bị “oan ơi là oan” khi được phong tặng bệnh Ghen di truyền từ nàng Hoạn Thư xưa thiệt là xưa. Thế nên đành phải mang chuyện đời mình ra kể vậy…

alt

 Khi chồng có vợ…

     Tôi định ghi “vợ bé” nhưng dường như cuộc chiến “ai lớn, ai bé” chưa kết thúc nên chỉ viết đến đó thôi. Cẩn thận nhắc lại đây là chuyện thật 100% đó nha.

   Cách đây 8 năm, sáng hôm đó tôi đang chấm thi Tiếng hát Phát thanh Truyền hình tại Trung tâm văn hoá Tỉnh chợt cô cháu dâu đến nói nho nhỏ “Út ơi, Mẹ nhắn Út trưa nay qua gặp Mẹ có chuyện gấp”. Chị dạy sao thì nghe vậy đâu dám cãi chứ thực ra trong lòng tôi cũng ngán lắm. Một là phải về nhà lo chuyện cơm nước, chiều còn đi chấm thi tiếp. Hai là, theo tôi đoán chắc cũng mấy chuyện “linh tinh” trong gia đình giận hờn nhau gì đó kêu tôi qua góp vài ý kiến “vô thưởng vô phạt” thế thôi (vụ này làm hoài nên tôi rành lắm). Thí sinh cuối cùng hát xong, tôi vội vàng phóng xe qua nhà chị. Không khí gia đình êm ru, ai cũng cười nói vui vẻ chẳng thấy báo hiệu cơn giông nào. Chị rủ tôi ăn cơm nhưng tôi từ chối (kêu mình qua ăn cơm sao Trời?), tôi hỏi… nhỏ nhỏ “Bảy kêu em qua có gì vậy?”. Chị nhìn quanh rồi nắm tay tôi đi… ra khỏi nhà (gì nữa đây!), đi tuốt đến gần đầu ngỏ vắng hoe chị mới dừng lại nói cũng… nhỏ nhỏ “Mày biết không (không là chắc rồi), thằng Thanh có vợ bé (Thanh là tên chồng tôi ), nó cất nhà ở Vĩnh Hưng cho hai chị em con nhỏ đó ở, nhà đẹp nhất xứ Vĩnh Hưng đó” Tôi chẳng nghe “sấm sét” gì giáng xuống đầu mình cả (như truyện tâm lý xã hội thường đọc), mà tôi lại phản ứng rất nhanh “Không có đâu!” Chị tôi cũng “xác nhận” “Tao cũng nghĩ vậy, thằng Thanh mà có vợ bé thì trên đời này ai cũng có hết”. Uy tín chưa! Nhưng buột miệng khẳng định xong tôi mới thầm nghĩ lại “Rủi có thì sao, mình“chắc ăn” như thế lỡ có thật thì quê chết”. Tôi hỏi chị nguồn tin từ đâu, chị nói từ cô cháu dâu của tôi.

     Chúng tôi trở về nhà chị (ủa mà sao chị phải đưa tôi ra đầu ngỏ để “thông báo” vậy cà, hay chị cũng biết đó là nơi ngày xưa chúng tôi thường quyến luyến chia tay sau những lúc anh đến thăm gia đình?) Tôi hỏi H đầu đuôi câu chuyện. H nói để H trực tiếp điện cho người “đầu mối” và tôi sẽ tự nghe qua máy điện thoại mắc song song (khỏi kể tới kể lui mất tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ thì… phí). Và câu chuyện bắt đầu…

  • “Chị Ch ơi, vụ chị kể cho em nghe ông Thanh có vợ bé đó thiệt không chị?”
  • “Trời ơi, thiệt chứ sao không ”
  • “Ổng là dượng em đó, em nói cho dì em nghe à”
  • “ Bà Ngọc Yến ca -nhạc- yêu -cầu chứ gì, chắc bả biết rồi… ai cũng biết hết mà” (Thời đó tôi “dại dột” xuất hiện chương trình ca nhạc yêu cầu nên chết danh luôn)
  • “Mà nhà cất ở đâu vậy chị?”
  • “Ở Vĩnh Hưng, nhà đẹp nhất đó. Mà hỏng phải một đứa đâu, ổng với cả hai chị em nó luôn đó”
  • “Để em cho dì em hay, có gì hỏi thăm chị nghe”
  • “Ừ”

     H cúp máy. Tôi vẫn còn đủ bình tĩnh vì thật sự tôi không tin những thông tin này. Có vợ bé, cất nhà hẳn hoi không thể là chuyện “nhỏ”, và tôi đâu “thờ ơ” với chồng đến nỗi “mất trắng” vậy mà không hề hay biết.

   Tôi trở về nhà mình tiếp tục những việc “như mọi ngày” nhưng trong đầu chẳng hề “bình yên”. Là một nhà báo chuyên mảng văn nghệ, tôi thừa hiểu cuộc đời có thể xoay nhiều chiều, nhiều lối rẽ… bất ngờ, nhưng cũng chính vì là nhà báo nên tôi hết sức tỉnh táo trong suy đoán. Có thể ai đó “phá” chút chơi vì gia đình tôi vốn hoà thuận, vui vẻ, bình đẳng không hề có điều tiếng gì. Có thể ai đó muốn qua tôi phá vỡ hình tượng gương mẫu của anh, vốn là người hiền lành, chân thật. Có thể và có thể… từ những suy nghĩ đó tôi chọn thái độ “im lặng & nghe”

     Thời đó tôi cũng thường đến xã Vĩnh Hưng chấm thi  – một xã có truyền thống văn nghệ rất mạnh. Chỉ vài tháng sau “hung tin” đó, Giám đốc TTVH Huyện Hoà Bình - Ngọc Linh mời tôi chấm thi ba đêm ở Vĩnh Hưng. Đêm chấm thi cuối cùng vừa xong, trong khi chờ Ban tổ chức công bố kết quả tôi rủ Ngọc Linh cùng mấy chị cán bộ địa phương đi chợ mua ít trái cây về làm quà, tôi hỏi: “Nghe đồn có ông sếp nào ở Bạc Liêu cất nhà đẹp lắm cho hai chị em bồ của ổng ở phải không chị?”. Chị Hai xác nhận và còn chỉ cho tôi xem, đó là căn nhà hai tầng xinh xắn và đóng kín cửa. Thế thôi.

     Còn lúc ở nhà thỉnh thoảng khi anh đang vui chuyện, tôi chợt hỏi “Lúc này anh có đi công tác ở Vĩnh Hưng thường không?” “Không” Anh thản nhiên trả lời “chính xác và tự tin”. Thế là tôi hiểu, chắc là ai đó nhầm người thôi.

     Câu chuyện đã khép lại trong sự yên bình ở tâm hồn tôi và trong sự vô tư của anh (đương sự hoàn toàn không hể hay biết đã từng có một cơn giông lơ lửng trên nóc nhà mình), thế nhưng trong một đêm đang cùng xem một vở kịch phát trên Đài “nhà” anh chợt phê phán nhân vật nữ “Đàn bà là hay ghen bóng ghen gió, không có gì cũng la lối, hành hạ chồng” Ồ, thế là được dịp “chiến đấu” tôi tung chưởng liền “Không phải đàn bà là thế hết đâu nha, có đàn bà biết chuyện mà vẫn im lặng đó” Nghe “giọng điệu” của tôi nhấn nhá ra vẻ lắm, anh ngạc nhiên “Biết chuyện gì?” “Thì chuyện anh có vợ bé đó” “Ai nói, vợ bé gì? Ai có vợ bé hồi nào?” Tôi được dịp cười thoả thích khi thấy anh sửng cổ vì bị “ vu oan”.

     Tôi giữ kín câu chuyện này một phần vì nó không có thật, một phần vì “bảo vệ” anh… thế nhưng ít lâu sau tôi lại bị các anh bạn thân của anh trêu “Vợ bé ở Vĩnh Hưng thế nào rồi”, tôi bật cười và cũng thầm “tự hào” thấy mình đã cư xử đúng khi áp dụng chiến thuật trong binh pháp cổ điển“ Biết người, biết ta”.

      Hy vọng khi đọc xong ai ai cũng bật cười cùng Ngọc Yến cho vui nhé!

Góc trái tim… buồn.

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (21)   

alt

 

Cơn mưa chiều, quán cà phê góc phố

Giọt trắng, giọt đen tí tách ngập ngừng

Nỗi buồn xé mây rơi rơi buốt giá

Quên - Nhớ một thời... xoáy giữa mông lung?

 

Tiếng nhạc ru êm tìm về quá khứ

Nụ hồng xưa cũ chìm nổi dòng đời

Vần vũ phong ba cõi nào xa khuất

Giọt đắng lặng thầm năm tháng trôi xuôi.

 

Ngỡ nắng vô tư tươi màu hoa đỏ

Giăng giăng trời buồn nức nở mưa tuôn

Hương sắc lung linh phai tàn rơi đổ

Bong bóng phập phồng cũng tự vùi chôn

 

Quán vắng bâng khuâng nếm từng giọt nhớ

Gió lạnh bên hè dường như cô đơn

Góc trái tim quen có gì chợt vỡ

Nhặt lên nước mắt… buồn ơi là buồn!

Một thời đã yêu…

Thơ lục bát Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   


alt

 

Thì thôi,

cũng đành… mất nhau

Xếp

giông bão,

nén

cồn cào trái tim

Vắt khô

dòng lệ yếu mềm

Xóa trắng tình,

cớ sao thăm thẳm buồn?

 

Ai gói lửa

nhuộm hoàng hôn

Vạt mây bỏng

đỏ

tựa lòng rát đau

Biển dài

sóng dạt về đâu

Trăm năm

đá cũng bạc đầu…

trót yêu!

Người chồng không chân dung

Chuyện hai người Trackbacks (0) Bản in góp ý (14)   

Kỳ 3

Vào một buổi sáng ngồi cà phê “ké” cùng mấy chị, nghe những chuyện tình không đoạn kết thời xưa ơi là xưa cũng thú vị, vui vui. Chợt chị TC nói: “Tôi tính viết câu chuyện về Người chồng không chân dung”. Nghe là lạ vì chỉ thường nghe “người tình không chân dung”  chứ “chồng mà không chân dung” thì... tôi hỏi tới và thế là chị bắt đầu câu chuyện của mình.

alt

Người chồng không chân dung

Năm chị vừa 32 tuổi thì tai họa khủng khiếp nhất đổ ập lên đầu - chồng chết! Sáu đứa con và một bào thai đã khiến nước mắt chị đông cứng lại thành những vết cắt  xé rách trái tim nhức nhối, buốt đau trong bóng tối thầm lặng những đêm khuya.

Từ một người phụ nữ chỉ biết chăm con và việc nhà, nay phải gồng gánh tất cả từ ăn mặc đến nuôi dạy con cái… chị thấy con đường phía trước thật hãi hùng. Chị xin đi dạy và phải đến các trường xa nên gởi 3 cháu lớn cho Ngoại rồi mẹ con bồng bế nhau đi.

Đến Bàu Xàng (huyện Phước Long) chị ở nhờ nhà dân, hàng ngày sau buổi lên lớp chị dắt díu các con (đứa nhỏ chỉ vài tháng tuổi, đứa lớn mang theo chỉ độ 5 tuổi) đi mót lúa, câu cá… thêm vào bữa ăn đạm bạc, ít ỏi của mấy mẹ con, đêm về vùi mặt vào gối, cắn chặt răng cố kìm những tiếng nức nở chỉ chực tuôn trào.

Chị dạy một thời gian, bà con ai cũng thương hoàn cảnh mẹ goá con côi và tính tình hiền lành của chị. Một hôm, dì Năm đến tìm và ngỏ ý nhờ chị viết giùm một bức thư. Nội dung trả lời cho người con rể của dì hoạt động cách mạng bị bắt, nay đang bệnh nặng mà người vợ - con gái của dì – đã bỏ nhà cùng 5 đứa con ở lại rồi ra đi theo tiếng gọi con tim. Chị nghe câu chuyện và cảm thấy xót xa, cay đắng cả nỗi bất công. Chị thương yêu chồng là thế mà Trời bắt chia ly. Còn cô này chồng đang bị tù đày, bệnh tật mà nỡ bỏ chồng bỏ con tìm niềm vui riêng mình.

Chị đọc bức thư của anh chồng gởi về nhờ người vợ mua một ít thuốc cùng số tiền nho nhỏ để anh xoay sở, suy nghĩ một lát chị bàn với dì Năm thay vì nói sự thật, có thể là đòn đau đớn nhất hơn cả tra tấn, bệnh tật giáng xuống lúc nảy sợ anh chịu đựng không nổi, nên chị sẽ viết thư đóng vai người vợ chờ dịp thuận tiện cho anh biết sự thật sau. Dì Năm đồng ý, và thế là chị kiên trì viết những lá thư an ủi, khích lệ dịu dàng. Chị còn nhín tiền lương ít ỏi của mình mua thuốc gởi cho “chồng của người ta”. Một thời gian sau, chị được thuyên chuyển về dạy gần nhà (Thị xã Bạc Liêu), thì cô em vợ lại mang thư anh lên cho chị đọc và trả lời tiếp tục. Câu chuyện cứ thế cho đến ngày giải phóng thì bặt tin.

Vài tháng sau, chị Hai – con chủ nhà chị đã ở nhờ, ra Bạc Liêu mua sắm ghé thăm chị và đột nhiên nói: “Ông Hùng về rồi, đang nằm ở nhà thương kìa” (Ông Hùng chính là người chồng mà chị thường viết thư). Lúc đó có chị MH (dạy chung với chị và từng nghe chị kể câu chuyện như là cổ tích này) đang đến nhà chơi, nghe thế bèn rủ chị sang nhà thương “xem mặt” cho biết. Chị nửa tò mò, nửa e ngại nhưng “bản chất phụ nữ” vẫn thắng thế. Hai chị lò dò tìm nơi điều trị của anh, ác thay khi đến phòng bệnh thì ai cũng có mặt, riêng chiếc giường có bảng tên NT Hùng lại trống. Chị MH hỏi thăm thì những người bạn chung phòng nói anh Hùng đang đi tìm người quen bên xóm Nhà thờ. Chị TC “tá hỏa” kêu chị MH mau mau về nhà, hai chị đang thở dốc vì đi bộ từ nhà thương về “xóm Nhà thờ”,  chưa kịp bàn “kế hoạch” đối mặt như thế nào thì chợt một người đàn ông lù lù bước vào hỏi: “Cho tôi hỏi thăm cô TC có ở nhà không?” Chị TC đang lúng túng chưa biết nói sao thì ngón tay của chị MH đã “nhất dương chỉ” vào chị và xác nhận “Chị TC đây nè”

Qua phút lúng túng, sau những câu chào hỏi thông lệ, anh Hùng kể lại trong những năm tháng tù đày, anh bệnh rất nhiều bị sưng khắp cả người, nếu không có những lá thư ‘tình cảm” của “vợ” và những viên thuốc gởi vào có lẽ anh đã không qua khỏi. Anh Hùng còn nói, các đồng chí trong tù khen thơ của vợ anh tràn đầy tình thương yêu và chữ rất đẹp. Anh chỉ đính chính vợ anh không biết chữ, chắc là đọc rồi nhờ ai đó viết giùm. Rồi anh ngậm ngùi kể thêm, sau giải phóng anh về nhà thì dì Năm – má vợ anh, đã kể hết cho anh nghe nên anh mới biết sự thật và tìm chị để cảm ơn.

Câu chuyện chỉ có thế và không có “hậu” như tiểu thuyết, trừ đôi lần khi chị về thăm gia đình dì Út nơi chị trú ngụ năm xưa, chị có sang thăm gia đình anh cùng các cháu. Chị L “cắc cớ” hỏi đùa sao hai người không “kết” với nhau. Chị TC cười và nói “Tôi làm vậy chỉ để cứu người thôi”

Tôi nhìn chị - người phụ nữ với vóc dáng nhỏ nhắn suốt 40 năm qua gánh trên vai mình biết bao cay đắng, tủi hờn, cứ âm thầm lặng lẽ làm một con thuyền nhẫn nại chở những đứa con vượt qua bao khúc đời gập ghềnh để đến bến bờ hạnh phúc, bình yên. Bảy đứa con của chị đã thành danh, thành tài, có cháu rất nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực, luôn hiếu thuận với chị… còn chị vẫn thế, vẫn như con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi bên dòng sông cuộc đời, lặng lẽ quên sự bào mòn của thời gian trên thân phận mình chỉ nhằm mang niềm vui cho con cháu, cho những “tình cờ”. Tôi cảm thấy mình được “lây lan” niềm hạnh phúc của chị khi nghe chị bất chợt cất lên tiếng hát trong trẻo, trẻ trung… “Dường như anh vừa chia tay em”… - À, xin nói thêm chị là người phổ nhạc thơ của tôi gần mười bài, trong đó có bài Chia tay mà chị vừa hát. Tình yêu trong chị đã thăng hoa cho nhiều tâm hồn, trong đó có tôi.                                                                                      

Một ngày riêng em!

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (10)   

alt

 

Một ngày riêng em!

                     Chị viết tặng Ngọc Dậu

 

Chỉ có lúc này riêng em với anh thôi

Em có thể khóc tràn nhoè đôi má

Có thể trút những tủi hờn vất vả

Khi anh đi còn để lại trên đời

 

Chiều nghĩa trang buồn nắng uể oải trôi

Côn trùng cũng tỉ tê cùng cỏ lá

Linh hồn anh dẫu phương nào xa lạ

Hãy về bên em chia sẻ bao điều


Có thể nào với ngần ấy tình yêu

Anh lại trốn em không lời từ giã

Đêm từng đêm nghe thời gian nghiệt ngã

Xé vết thương lòng rướm máu trong em.

 

Có thể nào quay ngược lại một đêm…

Cho em được nói cùng anh tất cả

Được ấp yêu đôi tay anh mềm lạ

Nhìn trong mắt anh tìm lại tháng ngày

 

Với em bây giờ mộng ước xa bay

Ôi hạnh phúc một đời em vun đắp

Trước mặt các con em luôn kìm tiếng nấc

Sợ niềm đau làm chạm đến niềm đau.

 

Bóng chiều tàn ngày sao vội qua mau

Em lại trở về ngôi nhà thiếu vắng

Nhìn di ảnh mong tìm thêm hơi ấm

Thêm niềm tin… em đi giữa đời này.

   Ngọc Yến

     14.03.12

alt

                      Cảm tưởng của Ngọc Dậu sau khi đọc bài thơ của chị Ngọc Yến viết tặng: Một ngày riêng em.

 

         Ôi! Với bốn từ này người chị thân yêu đã viết tặng cho em gái mình một bài thơ với dòng cảm xúc mãnh liệt từ cõi lòng mình. Chị như hoà quyện tâm hồn của chị vào người em gái đáng thương. Đang mang trong lòng một nỗi buồn tủi, cô đơn: Hạnh phúc bao nhiêu năm dày công vun đắp nay đã vuột khỏi tầm tay.

         Với ngòi bút sắc bén và đầy chất thơ của mình, chị đã viết thay em những dòng tâm sự và cảm xúc của em mỗi khi xuống nghĩa trang thăm Đức Quân về.

“Có thể trút những tủi hờn vất vả”

Ba mươi năm làm vợ Đức Quân, chỉ với tám từ này chị đã thấu hiểu hết nỗi lòng của em, và em đã “khóc tràn nhoè đôi má”… em khóc không phải chỉ riêng với Đức Quân mà em đã khóc với tất cả những vần thơ của chị. Thật xúc động – Thật da diết và trầm bổng nhưng lại rất ngọt ngào, tình cảm. Chị đã cho em của chị sống lại với ký ức nghẹn ngào, nuối tiếc và tức tưởi… nhưng rất thật và thấm đậm tình người.

            Cám ơn chị! Ngàn vạn lần em xin thành tâm cám ơn chị. Và cho em được ôm lấy chị, nuốt những vần thơ của chị vào lòng vùi một quá khứ mà em mãi mãi không thể nào quên.

Bạc Liêu 28 - 04 – 2012

Trần Ngọc Dậu

Hiu hắt…

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (8)   

 

alt

                                                                      Giỗ Má, 11.04. âl

Giỗ Má năm này anh Hai không nhắc em

“Thắp thay anh nén hương cùng lời khấn…”

Phía xa xôi lòng anh còn vương vấn

Cuối trời Nam hơi ấm một gia đình

 

Anh em mình thấp thoáng cửa tử sinh

Vẫn cố giấu một niềm đau, đã biết

Có ngờ đâu mãi mãi là ly biệt

Lần anh về thăm, mùa hạ cuối cùng…

 

Nhớ quê nhà anh thường gọi về em

Đứa út – lại dường như là tri kỷ

Lúc truyện Kiều, lúc Tam quốc chí

Lúc tả cho em nghe cảnh đẹp xứ người Xuân Hạ Thu Đông.

 

Anh nhắc trong tận cùng nỗi nhớ mênh mông

Tuổi ấu thơ nghe Dạ cổ hoài lang, Má hát…

Chiếc đàn tranh mười ngón tay thoăn thoắt

Má ươm dệt từng giai điệu yêu thương

 

Tám anh em yêu văn nghệ, văn chương

Chỉ riêng em tập tành thơ thẩn

Đọc “Ngày giỗ Má” lòng anh ngơ ngẩn

“Sao em làm thơ buồn quá, Út ơi!”

 

Giỗ Má năm này, ba đứa em chơi vơi

Nhớ thương anh bên người dưng kẻ lạ

Rất cô đơn giữa muôn người rộn rã

Làm sao còn nghe tiếng nói thân thương

 

Anh Hai bây giờ nhớ nhớ, quên quên

Hay đang cố dìm sâu bao đau khổ

Như em cũng đang ngăn dòng lệ nhỏ

Khi thắp thay anh, dâng Má nén nhang trầm…

Ru… con thằn lằn.

Chuyện hai người Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   

 

      Chẳng cần bàn, ai cũng biết khi kết hợp hai người với nhau đó là từ rung động, hòa quyện của con tim… mọi lý lẽ đều bằng KHÔNG, và hai con tim ấy phải cùng nhìn về một hướng. Nhưng, chưa chắc…

alt

Ru… con thằn lằn.

      Sau những năm tháng đợi chờ và “quyết liệt” với gia đình, chị NB kết hôn với anh PP (chuyện thật nên không dám ghi rõ địa chỉ, thông cảm nhé!). Những ngày tháng đầu tiên của cuộc sống hôn nhân, chị NB vẫn còn giữ vẹn nguyên chiếc cầu vồng bảy sắc lung linh – nơi đã đưa hai người đến với nhau, lãng mạn, lãng mạn…

Một buổi trưa, anh chị nằm nghỉ bên cửa sổ (đương sự không khai báo là có gối đầu trên tay không), lòng chị ngập tràn cảm xúc khi nhìn anh thiu thiu ngủ nên khe khẽ hát...

Nắng chia nửa bãi chiều rồi

Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu. 
Sợi buồn con nhện giăng mau; 
Em ơi ! Hãy ngủ... anh hầu quạt đây. 
Lòng anh mở với quạt này; 
Trăm con chim mộng về bay đầu giường. 
Ngủ đi em, mộng bình thường ! 
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ... 

       Tuy trong lời hát chị không “đổi ngôi” nhưng tình cảm biết bao khi ấp yêu một giấc mộng trong tay. Chị vừa hát đến câu “Ngủ đi em, mộng bình thường ! Ru… “ bỗng bất ngờ nghe bên tai mình tiếng anh “tỉnh bơ”… “hai con thằn lằn kìa” (thì ra anh đang ngắm hai con thằn lằn “âu yếm” nhau trên trần nhà). Chị nín bặt, nghe tan nát trái tim mình. (Tôi đoán thế nào cũng “trào ra nước mắt”, phụ nữ mà)

     Sau mấy mươi năm, chị mới kể cho “đàn em” nghe câu chuyện ngày xưa ấy và vẫn còn “ấm ức”. Tôi nghịch ngợm hỏi chị lúc ấy chị “phản ứng” ra sao?”, chị bảo “tức muốn chết và muốn thôi chồng ngay lập tức”, tức thì nói vậy thôi, chứ có ai thôi nhau vì chút xíu vớ vẩn đó.

    Chị chỉ hơn tôi vài tuổi nên tôi thừa biết “thời mơ mộng” ảnh hưởng thế nào trong suốt cuộc đời mình. Sự chông chênh nào cũng có thể lấp đầy nhưng đau khổ nhất vẫn là sự chông chênh về phía tâm hồn.

    Anh chị luôn được chúng tôi ái mộ và phong là “đôi vợ chồng – tình nhân điển hình” của… cả Thành phố Bạc Liêu. Và tôi nghĩ, để có được hạnh phúc ấy thì ngoài tình yêu thương, người phụ nữ cần có sự thông cảm, lòng bao dung biết nhận phần thiệt về mình để ấm áp mãi ngọn lửa từ hai trái tim yêu.

Tình độ lượng!

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (10)   

 

alt

 

Ngày tịch lặng bao dung tình độ lượng

Câu kinh rơi khắc khoải bước chân chiều

Hương sen đọng thềm quẩn quanh bóng nhạt

Gót chân đời năm tháng phủ rong rêu

 

Đêm vùi quên, lãng du lời gió gọi

Ta một mình nuốt nghẹn giấc mơ đau

Trong cơn mưa đếm nỗi buồn tuyệt vọng

Thắp bao lời thống hối buốt xanh xao

 

Lấp trăm năm vùi quên vùng ảo mộng

Trái tim tội tình… tiếng chuông thong dong

Ân cứu rỗi tái sinh đời lận đận

Cơn mơ đớn đau gỏ nhịp phiêu bồng

 

Con sóng dữ dìm sâu lòng biển rộng

Tình yêu linh thiêng hoá kiếp tro tàn

Tay chới với gói niềm tin thất sủng

Gột rửa nỗi buồn nước mắt lang thang…

Hương Tình Yêu

Chuyện hai người Trackbacks (0) Bản in góp ý (13)   

Trên đời này chắc chắn không có gì thú vị hơn “chuyện hai người”, tất cả vui buồn “sinh sự” nếu chỉ có “mình ên” thì làm gì có, nhỉ! Thế nên, NY quyết định “sưu tầm” và tạo chuyên mục vào ngày Chủ nhật "Chuyện Hai Người" để qua đó có thể tìm được điều thú vị trong cuộc sống. Hy vọng sẽ giúp mọi người cùng thư giản nhé!

 

HƯƠNG TÌNH YÊU

alt

Tôi có một đam mê khá tốn kém là “sưu tầm” nước hoa. Thời trẻ chỉ sử dụng một loại duy nhất nhằm tạo “làn hương riêng”, nhưng về sau thấy “uổng” nên tùy thời tiết mà “thơm” cho phù hợp.

Vài năm trước tôi và Ngọc Liên cảm thấy buồn buồn nên đi “săn” nước hoa, Nhung - chủ shop – giới thiệu cho chúng tôi lọ Kenzo Essentielle. Chỉ thoáng nhìn vẻ ngoài, tôi và Ngọc Liên đã bị “hớp hồn” bỡi nét duyên dáng, quyến rũ. Đến khi thử mùi thì… hương hoa hồng, hoa lài, vani kết hợp hòa quyện không dứt ra được (hu hu…). Chưa kịp lấy bóp tiền giao cho cô chủ thì cô chủ còn “kể cho nghe” một câu chuyện thú vị chung quanh loại nước hoa này.

Nhung kể năm nào cũng như năm nào, có một người đàn ông trung niên đến shop của Nhung mua Kenzo (nữ). Mỗi năm chỉ mua một lần thì không thể mua cho bà xã (vì không đủ dùng), đàn ông cũng không thể kiên trì mua quà cho vợ nhân kỷ niệm ngày cưới “lâu dài” như thế , nên đáp số chỉ là mua cho người yêu không thành mà thôi (quyết định vậy đi).

Tôi và Ngọc Liên nghe xong ngơ ngẩn một chút và trong phút giây cảm động đó tôi gọi Kenzo bằng tên khác – Hương Tình Yêu. Thế rồi từ ấy lúc nào có Kenzo về, Nhung lại theo lời căn dặn alo cho tôi và Ngọc Liên.

Câu chuyện không dừng lại ở đó, không chỉ tôi và Ngọc Liên “tốn kém” cho Kenzo mà khi tôi giới thiệu cho “ai” thì lập tức người ấy cũng bị thu hút bỡi mùi hương, kiểu dáng và câu chuyện của hương tình yêu.

Hiện nay “tín đồ” của hương tình yêu đang phát triển tốt, với người đã yêu, đang yêu và… sắp yêu.

NY bảo đảm “anh” nào tặng cho người yêu “hương tình yêu” này sẽ càng lung linh, lung linh hơn đấy! Hỏng tin cứ thử...

Thơ phổ nhạc: Như là ngày xưa

Clip Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   

 

alt

Như là ngày xưa...

Thơ: Ngọc Yến

Nhạc: Duy Khả

Ca sĩ: Thiên Phú

Hòa âm: Thanh Giang - Studio Cần Thơ

 

Vẫn chỉ là cơn gió, ngày xưa...

Nhẹ nhàng lướt lay rèm cửa nhỏ

Sao như đợi điều gì chưa rõ

Mà bỗng dưng muốn khóc lặng thầm


Vẫn chỉ là câu hát, ngày xưa...

Sao cuốn xoáy một thời yên ngủ

Đoá hoa ép sách thơm tàn rũ

Gợi nhớ chi một thuở tươi màu


Vẫn chỉ là như thế, ngày xưa...

Ánh mắt thẳm sâu giấu lời chưa nói

Đêm tĩnh lặng cho lòng bối rối

Khúc tình ca... gởi lại bao điều


Vẫn chỉ là ngày xưa, ngày xưa...

Đã xa biệt tình đầu vụng dại

Sao chiều nay lời ca thuở ấy

Chạm vỡ trái tim lặng lẽ bao ngày...

 

alt

Ơn Anh Yêu Em!

Thơ lục bát Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   

alt

 

Ơn anh yêu em đời này

Trùng dương ngàn sóng dâng đầy khát khao

Đất Trời chọn phút giao nhau

Trái tim hẫng nhịp nông sâu gập ghềnh…

 

Ơn anh ngày tháng chênh vênh

Dòng đời khúc khuỷu lênh đênh thuyền tình

Cầu vồng mong manh, lung linh

Tin yêu nương náu bóng - hình trong nhau

 

Ơn anh thắp sáng vực sâu

Lời ru ngọt thắm trầu cau chung tình

Xin giông bão lướt qua mành

Trái tim thống hối trên vành môi thơm

 

Ơn anh siêu thoát nỗi buồn

Tình yêu tịnh độ vuông tròn thế nhân

Đắng cay giấu giữa trời xanh

Lời kinh tụng niệm… Ơn anh yêu em!

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.