Bất chấp những cơn mưa trái mùa trút tuôn vội vã, bất chấp những sợi nắng quái đan xen xuyên thấu, bất chấp mùa luân phiên chuyển tiếp và bất chấp cả sự vô tình bạc bẽo của con người là Tôi - chủ nhân - khóm hoa hồng trước nhà vẫn hồn nhiên điểm tô bức tranh cuộc đời bằng chính sắc màu riêng lặng lẽ.
Mỗi sáng khi rời khỏi nhà tôi vẫn luôn ngạc nhiên về sự kiên nhẩn diệu kỳ của từng đoá hoa rực đỏ kiêu hảnh quyến rũ ánh nhìn về phía góc khuất nhỏ nhoi, nơi mà mỗi lần nhìn tôi đều cảm thấy mình có lỗi đã không tận tình chăm sóc để trước gió bụi thời gian khóm hoa trở nên yếu ớt khẳng khiu làm sao...
Tôi - con người luôn yêu cái Đẹp, thường ngẩn mình trước sắc hoa từ hồng, tím dại đến vàng, đỏ kiêu sa - chợt se lòng thương kiếp phù du. Tôi nâng niu, thầm hôn nhẹ lên hoa và cảm nhận đến thắt lòng sự mong manh của cuộc sống.
Khi nghe tôi kể về khóm hoa mua từ mùa xuân xa lơ xa lắc, một đứa em bảo: "Nhưng hoa nở những cánh không đẹp bằng đoá hoa mới, phải không chị?" Tôi hơi ngơ ngác trước nhận xét ấy, và quả thật khi chú ý đến nụ hoa vừa nở, tôi xót xa khi biết rằng hoa cũng đánh mất tuổi xuân thì!
Dẫu lời nhận xét kia không mang hàm ý nhưng tôi vẫn liên tưởng đến phận người, đến những sắc xuân muộn màng níu giữ trước sự khắc nghiệt của thời gian. Để cũng đôi lần bâng khuâng muốn rũ quên mình hãy chỉ thoảng qua vô tình lang thang như gió như mây, chỉ mong như thoáng hương bay khẽ lấp đầy trong nhau khoảng trống muộn phiền qua những khoảnh khắc cận kề.
Nhưng với khóm hoa thì những lần sau tôi ngắm lâu hơn, dịu dàng hơn và thầm nói với hoa rằng dẫu thế nào thì hoa cũng đã dâng hiến đến tận cùng.
Ngày đầu năm mới tôi dành vài dòng viết cho hoa cũng trong thời khắc chẳng chớm mùa xuân, có thể như một sự sẻ chia, một lời cảm ơn, một lời xin lỗi... và qua khóm hoa hồng lặng lẽ tôi chợt hiểu một điều Hạnh phúc, Tình yêu chỉ bắt nguồn từ sự Giản dị mà thôi.