Kỳ 3
Vào một buổi sáng ngồi cà phê “ké” cùng mấy chị, nghe những chuyện tình không đoạn kết thời xưa ơi là xưa cũng thú vị, vui vui. Chợt chị TC nói: “Tôi tính viết câu chuyện về Người chồng không chân dung”. Nghe là lạ vì chỉ thường nghe “người tình không chân dung” chứ “chồng mà không chân dung” thì... tôi hỏi tới và thế là chị bắt đầu câu chuyện của mình.

Người chồng không chân dung
Năm chị vừa 32 tuổi thì tai họa khủng khiếp nhất đổ ập lên đầu - chồng chết! Sáu đứa con và một bào thai đã khiến nước mắt chị đông cứng lại thành những vết cắt xé rách trái tim nhức nhối, buốt đau trong bóng tối thầm lặng những đêm khuya.
Từ một người phụ nữ chỉ biết chăm con và việc nhà, nay phải gồng gánh tất cả từ ăn mặc đến nuôi dạy con cái… chị thấy con đường phía trước thật hãi hùng. Chị xin đi dạy và phải đến các trường xa nên gởi 3 cháu lớn cho Ngoại rồi mẹ con bồng bế nhau đi.
Đến Bàu Xàng (huyện Phước Long) chị ở nhờ nhà dân, hàng ngày sau buổi lên lớp chị dắt díu các con (đứa nhỏ chỉ vài tháng tuổi, đứa lớn mang theo chỉ độ 5 tuổi) đi mót lúa, câu cá… thêm vào bữa ăn đạm bạc, ít ỏi của mấy mẹ con, đêm về vùi mặt vào gối, cắn chặt răng cố kìm những tiếng nức nở chỉ chực tuôn trào.
Chị dạy một thời gian, bà con ai cũng thương hoàn cảnh mẹ goá con côi và tính tình hiền lành của chị. Một hôm, dì Năm đến tìm và ngỏ ý nhờ chị viết giùm một bức thư. Nội dung trả lời cho người con rể của dì hoạt động cách mạng bị bắt, nay đang bệnh nặng mà người vợ - con gái của dì – đã bỏ nhà cùng 5 đứa con ở lại rồi ra đi theo tiếng gọi con tim. Chị nghe câu chuyện và cảm thấy xót xa, cay đắng cả nỗi bất công. Chị thương yêu chồng là thế mà Trời bắt chia ly. Còn cô này chồng đang bị tù đày, bệnh tật mà nỡ bỏ chồng bỏ con tìm niềm vui riêng mình.
Chị đọc bức thư của anh chồng gởi về nhờ người vợ mua một ít thuốc cùng số tiền nho nhỏ để anh xoay sở, suy nghĩ một lát chị bàn với dì Năm thay vì nói sự thật, có thể là đòn đau đớn nhất hơn cả tra tấn, bệnh tật giáng xuống lúc nảy sợ anh chịu đựng không nổi, nên chị sẽ viết thư đóng vai người vợ chờ dịp thuận tiện cho anh biết sự thật sau. Dì Năm đồng ý, và thế là chị kiên trì viết những lá thư an ủi, khích lệ dịu dàng. Chị còn nhín tiền lương ít ỏi của mình mua thuốc gởi cho “chồng của người ta”. Một thời gian sau, chị được thuyên chuyển về dạy gần nhà (Thị xã Bạc Liêu), thì cô em vợ lại mang thư anh lên cho chị đọc và trả lời tiếp tục. Câu chuyện cứ thế cho đến ngày giải phóng thì bặt tin.
Vài tháng sau, chị Hai – con chủ nhà chị đã ở nhờ, ra Bạc Liêu mua sắm ghé thăm chị và đột nhiên nói: “Ông Hùng về rồi, đang nằm ở nhà thương kìa” (Ông Hùng chính là người chồng mà chị thường viết thư). Lúc đó có chị MH (dạy chung với chị và từng nghe chị kể câu chuyện như là cổ tích này) đang đến nhà chơi, nghe thế bèn rủ chị sang nhà thương “xem mặt” cho biết. Chị nửa tò mò, nửa e ngại nhưng “bản chất phụ nữ” vẫn thắng thế. Hai chị lò dò tìm nơi điều trị của anh, ác thay khi đến phòng bệnh thì ai cũng có mặt, riêng chiếc giường có bảng tên NT Hùng lại trống. Chị MH hỏi thăm thì những người bạn chung phòng nói anh Hùng đang đi tìm người quen bên xóm Nhà thờ. Chị TC “tá hỏa” kêu chị MH mau mau về nhà, hai chị đang thở dốc vì đi bộ từ nhà thương về “xóm Nhà thờ”, chưa kịp bàn “kế hoạch” đối mặt như thế nào thì chợt một người đàn ông lù lù bước vào hỏi: “Cho tôi hỏi thăm cô TC có ở nhà không?” Chị TC đang lúng túng chưa biết nói sao thì ngón tay của chị MH đã “nhất dương chỉ” vào chị và xác nhận “Chị TC đây nè”
Qua phút lúng túng, sau những câu chào hỏi thông lệ, anh Hùng kể lại trong những năm tháng tù đày, anh bệnh rất nhiều bị sưng khắp cả người, nếu không có những lá thư ‘tình cảm” của “vợ” và những viên thuốc gởi vào có lẽ anh đã không qua khỏi. Anh Hùng còn nói, các đồng chí trong tù khen thơ của vợ anh tràn đầy tình thương yêu và chữ rất đẹp. Anh chỉ đính chính vợ anh không biết chữ, chắc là đọc rồi nhờ ai đó viết giùm. Rồi anh ngậm ngùi kể thêm, sau giải phóng anh về nhà thì dì Năm – má vợ anh, đã kể hết cho anh nghe nên anh mới biết sự thật và tìm chị để cảm ơn.
Câu chuyện chỉ có thế và không có “hậu” như tiểu thuyết, trừ đôi lần khi chị về thăm gia đình dì Út nơi chị trú ngụ năm xưa, chị có sang thăm gia đình anh cùng các cháu. Chị L “cắc cớ” hỏi đùa sao hai người không “kết” với nhau. Chị TC cười và nói “Tôi làm vậy chỉ để cứu người thôi”
Tôi nhìn chị - người phụ nữ với vóc dáng nhỏ nhắn suốt 40 năm qua gánh trên vai mình biết bao cay đắng, tủi hờn, cứ âm thầm lặng lẽ làm một con thuyền nhẫn nại chở những đứa con vượt qua bao khúc đời gập ghềnh để đến bến bờ hạnh phúc, bình yên. Bảy đứa con của chị đã thành danh, thành tài, có cháu rất nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực, luôn hiếu thuận với chị… còn chị vẫn thế, vẫn như con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi bên dòng sông cuộc đời, lặng lẽ quên sự bào mòn của thời gian trên thân phận mình chỉ nhằm mang niềm vui cho con cháu, cho những “tình cờ”. Tôi cảm thấy mình được “lây lan” niềm hạnh phúc của chị khi nghe chị bất chợt cất lên tiếng hát trong trẻo, trẻ trung… “Dường như anh vừa chia tay em”… - À, xin nói thêm chị là người phổ nhạc thơ của tôi gần mười bài, trong đó có bài Chia tay mà chị vừa hát. Tình yêu trong chị đã thăng hoa cho nhiều tâm hồn, trong đó có tôi.